Viết bình luận
Tổng bình luận : 12
Các tác phẩm văn học của Nam Cao như: Một bữa no, trẻ con không được ăn thịt chó, Lão Hạc, Tác phẩm Vợ nhặt của Kim Lân,… Thơ thì có bài: Nghi thức nhặt cơm rơi của bà mẹ quê (Trần Xuân An ) Quý hạt ngọc trời, thói quen từ bé chao vào muỗng canh những hạt cơm rơi đưa lên miệng, kính cẩn lời niệm khẽ chưa từng nhạt phai, dù tuổi tám mươi Ất Dậu, bốn lăm, niềm đau trận đói (cha lén ăn, để chết lịm con thơ quá tủi thẹn, đã tự mình treo cổ!) suốt đời bà, chưa khuây quên bao giờ Chuyện quê buồn, tôi nghe từ tuổi nhỏ người thành ma đói, ngập chợ đầy đường một cơ khổ giữa trùng trùng cơ khổ năm năm giặc Nhật, mấy triệu đau thương Trở mặt Đông Du, mị lừa Đại Á xót đau, biết trước, còn bịp ai đây! nay tóc bà vẫn trắng mây nhân hậu lỡ cơm rơi, nhặt lại, dẫu đủ đầy Nỗi mất nước khắc sâu vào số phận tiếc ngọc trời thành nghi thức nguyện cầu Hiro, Naga cũng hằng tưởng niệm với tiếng bẻ gươm? vỗ cánh bồ câu
Tác phẩm Vợ nhặt của Kim Lân Nghi thức nhặt cơm rơi của bà mẹ quê (Trần Xuân An ) Quý hạt ngọc trời, thói quen từ bé chao vào muỗng canh những hạt cơm rơi đưa lên miệng, kính cẩn lời niệm khẽ chưa từng nhạt phai, dù tuổi tám mươi Ất Dậu, bốn lăm, niềm đau trận đói (cha lén ăn, để chết lịm con thơ quá tủi thẹn, đã tự mình treo cổ!) suốt đời bà, chưa khuây quên bao giờ Chuyện quê buồn, tôi nghe từ tuổi nhỏ người thành ma đói, ngập chợ đầy đường một cơ khổ giữa trùng trùng cơ khổ năm năm giặc Nhật, mấy triệu đau thương Trở mặt Đông Du, mị lừa Đại Á xót đau, biết trước, còn bịp ai đây! nay tóc bà vẫn trắng mây nhân hậu lỡ cơm rơi, nhặt lại, dẫu đủ đầy Nỗi mất nước khắc sâu vào số phận tiếc ngọc trời thành nghi thức nguyện cầu Hiro, Naga cũng hằng tưởng niệm với tiếng bẻ gươm? vỗ cánh bồ câu.
Phạm Gia Nghi 9a1 MS:17 - Tác phẩm “Vợ nhặt” của nhà văn Kim Lân, bài thơ “Đói” của Bàng Bá Lân. *ĐÓI Năm Ất Dậu tháng ba còn nhớ mãi Giống Lạc Hồng cực trải lắm đau thương! Những thây ma thất thểu ngoài đường Rồi ngã gục không đứng lên vì… đói! Đói tự Bắc Giang, đói về Hà Nội Đói ở Thái Bình, đói tới Gia Lâm Khắp đường xa những xác đói rên nằm Trong nắng lửa trong bụi lầm co quắp Giữa đống trẻ chỉ còn đôi hố mắt Đọng chút hồn sắp tắt của thây ma; Những cánh tay gầy quờ quạng khua khua Như muốn bắt những gì vô ảnh, Dưới mái tóc rối bù và kết bánh Một làn da đen sạm bọc xương đầu Răng nhe ra như những chiếc đầu lâu Má hóp lại, răng hằn sâu gớm ghiếc Già, trẻ, gái, trai không còn phân biệt Họ giống nhau như là những thây ma Như những bộ xương còn dính chút da...
-Tác phẩm“Vợ nhặt”của nhà văn Kim Lân.-Bài thơ“Đói”của Bàng Bá Lân.thơ Nghi thức nhặt cơm rơi của bà mẹ quê(Trần Xuân An):Quý hạt ngọc trời, thói quen từ bé/chao vào muỗng canh những hạt cơm rơi/đưa lên miệng, kính cẩn lời niệm khẽ/chưa từng nhạt phai, dù tuổi tám mươi/Ất Dậu, bốn lăm, niềm đau trận đói/(cha lén ăn, để chết lịm con thơ/quá tủi thẹn, đã tự mình treo cổ!)/suốt đời bà, chưa khuây quên bao giờ/Chuyện quê buồn, tôi nghe từ tuổi nhỏ/người thành ma đói, ngập chợ đầy đường/một cơ khổ giữa trùng trùng cơ khổ/năm năm giặc Nhật, mấy triệu đau thương/Trở mặt Đông Du, mị lừa Đại Á/xót đau, biết trước, còn bịp ai đây!/nay tóc bà vẫn trắng mây nhân hậu/lỡ cơm rơi, nhặt lại, dẫu đủ đầy/Nỗi mất nước khắc sâu vào số phận/tiếc ngọc trời thành nghi thức nguyện cầu/Hiro, Naga cũng hằng tưởng niệm/với tiếng bẻ gươm? vỗ cánh bồ câu.
Mỹ Trân 9a6 ms 35 :Thơ thì có bài:Nghi thức nhặt cơm rơi của bà mẹ quê (Trần Xuân An) Qúy hạt ngọc trời,thói quen từ bé chao vào muỗng canh những hạt cơm rơi đưa lên miệng,kính cẩn lời niệm khẽ chưa từng nhạt phai dù tuổi tám mươi Ất Dậu, bốn lăm, niềm đau trận đói (cha lén ăn, để chết lịm con thơ quá tủi thẹn, đã tự mình treo cổ!) suốt đời bà, chưa khuây quên bao giờ Chuyện quê buồn, tôi nghe từ tuổi tuổi nhỏ người thành ma đói, ngập chơ đầy đường một cơ khổ giữa trùng trùng cơ khổ năm năm giặc Nhật, mấy triệu đau thương Trở mặt Đông Du,mị lừa Đại Á xót đau, biết trước,còn bịp ai đây! nay tóc bà vẫn trắng mây nhân hậu lỡ cơm rơi, nhặt lại, dẫu đầy đủ Nỗi mất nước khắc sâu vào số phận tiếc ngọc trời thành nghi thức nguyện cầu Hiro,Naga cũng cũng hằng tưởng niệm với tiếng bẻ gươm?vỗ cách bồ câu Ngoài ra còn có bài thơĐóicủa Bàng Bá Lân,tác phẩmVợ nhặtcủa Kim Lân
Thơ thì có bài: Nghi thức nhặt cơm rơi của bà mẹ quê (Trần Xuân An )Quý hạt ngọc trời, thói quen từ bé/ chao vào muỗng canh những hạt cơm rơi/đưa lên miệng, kính cẩn lời niệm khẽ/chưa từng nhạt phai, dù tuổi tám mươi/Ất Dậu, bốn lăm, niềm đau trận đói/(cha lén ăn, để chết lịm con thơ/quá tủi thẹn, đã tự mình treo cổ!)/suốt đời bà, chưa khuây quên bao giờ/Chuyện quê buồn, tôi nghe từ tuổi nhỏ/người thành ma đói, ngập chợ đầy đường/một cơ khổ giữa trùng trùng cơ khổ/năm năm giặc Nhật, mấy triệu đau thương/Trở mặt Đông Du, mị lừa Đại Á/xót đau, biết trước, còn bịp ai đây!/nay tóc bà vẫn trắng mây nhân hậu/lỡ cơm rơi, nhặt lại, dẫu đủ đầy/Nỗi mất nước khắc sâu vào số phận/tiếc ngọc trời thành nghi thức nguyện cầu/Hiro, Naga cũng hằng tưởng niệm/với tiếng bẻ gươm? vỗ cánh bồ câu.
Hồ Phan Minh Khuê - 9a2 - MS11 Tác phẩm Vợ nhặt của Kim Lân,… Thơ thì có bài: Nghi thức nhặt cơm rơi của bà mẹ quê (Trần Xuân An ) Quý hạt ngọc trời, thói quen từ bé chao vào muỗng canh những hạt cơm rơi đưa lên miệng, kính cẩn lời niệm khẽ chưa từng nhạt phai, dù tuổi tám mươi Ất Dậu, bốn lăm, niềm đau trận đói (cha lén ăn, để chết lịm con thơ quá tủi thẹn, đã tự mình treo cổ!) suốt đời bà, chưa khuây quên bao giờ Chuyện quê buồn, tôi nghe từ tuổi nhỏ người thành ma đói, ngập chợ đầy đường một cơ khổ giữa trùng trùng cơ khổ năm năm giặc Nhật, mấy triệu đau thương Trở mặt Đông Du, mị lừa Đại Á xót đau, biết trước, còn bịp ai đây! nay tóc bà vẫn trắng mây nhân hậu lỡ cơm rơi, nhặt lại, dẫu đủ đầy Nỗi mất nước khắc sâu vào số phận tiếc ngọc trời thành nghi thức nguyện cầu Hiro, Naga cũng hằng tưởng niệm với tiếng bẻ gươm? vỗ cánh bồ câu.
Bài thơ: Vợ nhặt của nhà văn Kim Lân Đói của Bàng Bá Lân
Thơ thì có bài:Nghi thức nhặt cơm rơi của bà mẹ quê (Trần Xuân An) Qúy hạt ngọc trời,thói quen từ bé chao vào muỗng canh những hạt cơm rơi đưa lên miệng,kính cẩn lời niệm khẽ chưa từng nhạt phai dù tuổi tám mươi Ất Dậu, bốn lăm, niềm đau trận đói (cha lén ăn, để chết lịm con thơ quá tủi thẹn, đã tự mình treo cổ!) suốt đời bà, chưa khuây quên bao giờ Chuyện quê buồn, tôi nghe từ tuổi tuổi nhỏ người thành ma đói, ngập chơ đầy đường một cơ khổ giữa trùng trùng cơ khổ năm năm giặc Nhật, mấy triệu đau thương Trở mặt Đông Du,mị lừa Đại Á xót đau, biết trước,còn bịp ai đây! nay tóc bà vẫn trắng mây nhân hậu lỡ cơm rơi, nhặt lại, dẫu đầy đủ Nỗi mất nước khắc sâu vào số phận tiếc ngọc trời thành nghi thức nguyện cầu Hiro,Naga cũng cũng hằng tưởng niệm với tiếng bẻ gươm?vỗ cách bồ câu Ngoài ra còn có bài thơĐóicủa Bàng Bá Lân,tác phẩmVợ nhặtcủa Kim Lân